Tôn trọng tác quyền, xin nói ngay rằng cái tít này là mượn theo phong cách của Bác Hồ.)
Lâu rồi không lóc leo, gần đây mới vô lại, thấy thiên hạ lên viu ầm ầm còn miềng thì tụt hậu mà sốt ruột. Đêm về vắt óc kiếm một đề tài thật giật gân nhằm câu viu.
Euréka!
————–
Người Việt rất hủ nho và đạo đức giả nên chi quất nhau là một chuyện cực kỳ tế nhị, nhạy cảm. Các “vật dụng” liên quan tới trò quất nhau – như con ku, cái bướm – thường được nói trại đi, không bao giờ gọi đúng tên cả. Nào là chim, bướm; nào là dương vật, âm hộ; nào là cần tăng dân số, tòa thiên nhiên… vân vân và vân vân…
Ngay một công cụ bảo vệ an toàn cho hoạt động quất nhau là bao cao su cũng phải được nói trại đi, đại khái là áo mưa, nghe rất phản cảm vì khiến người ta mất hứng. Còn động từ diễn tả hành động quất nhau thì luôn bị khinh miệt. Dân Việt khi muốn quất nhau không bao giờ sổ sàng như bọn Tây “I wanna fuck you!“, mà thường bóng gió rằng “anh muốn có không gian riêng tư để tâm sự cho thoải mái”, “anh muốn hôn em”, hoặc nặng đô nhất thì cũng “thôi mình vào khách sạn ngủ trưa cho mát nhé, ngồi đây nóng quá lại buồn ngủ”. Dù bồ bịch lâu ngày nhưng khi muốn quất nhau người ta cũng chỉ có thể nói: “mình vào chỗ cũ nhé”. Ngay cả khi đang quất nhau thì việc chàng hỏi nàng “em sướng không?” cũng bị coi là tà bu.
Còn khi đang mây mưa trăng gió, có mấy người khoái nói tục, thì ở Việt Nam nhiều người coi là chuyện lạ, thậm chí bị sốc như trường hợp anh này khi chứng kiến cảnh bạn gái rên tục tĩu. (Hehehehe, khổ nhỉ! Không rên thì nó bảo lãnh cảm, rên thì nó sốc! Thân phận như mấy ông chính trị gia nhà mình vậy. Không nói thì bị chửi là nghị gật, mà nói thì lại bị chửi là chém gió. Hehehehehe!)
Trong văn thơ, bạo như Hồ Xuân Hương cũng chỉ dám mượn cảnh cái quạt, cá diếc, bánh trôi nước và mấy thứ linh tinh khác để nói cái dục vọng mãnh liệt trong cơ thể của mình. Còn thanh tao như Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm… thì cứ “chàng gần thiếp” mà thôi (đúng ra là chàng mần thiếp, mà mần cũng chưa hẳn). Chính cái lối sử dụng uyển ngữ này mà giới dịch thuật hậu sinh gặp vô vàn khó khăn. Khi dịch khái niệm “chàng gần thiếp” trong thơ Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm sang tiếng Anh, mấy gã dịch giả cứ phang “make love”, thế là bị phản ứng rần rần, rằng Nguyễn Du, Thị Điểm thanh tao, đâu có chuyện sổ sàng tục tĩu “làm tình” được.Hehehehe… Mà không chỉ có tao nhân mặc khách, một tên nông dân khố rách áo ôm như Chử Đồng Tử, khi không có quần áo thì cũng lịch sự vùi ku xuống dưới cát bỏng, nhất quyết không chịu lõa lồ dù giữa chốn hoang sơ khỉ ho cò gáy.
Thực ra lâu lâu cũng có không ít thì nhiều người cố gắng trả lại tên cho em, gọi đúng bản chất sự vật hiện tượng, như Phạm Duy với mấy bài “lồn ca”, hay gần đây một số thi – văn sĩ cũng xưng tụng lồn – cặc thoải mái. Nói thoải mái là chỉ trong một không gian tương đối thôi, chứ không thể lõa lồ, lồ lộ ra một cách đường đường chính chính được. Ví như bài thơ Lỗ thủng lịch sử của bác Nguyễn Hữu Hồng Minh dù gây sóng gió một thời nhưng nói cho cùng thì cũng phải lay lắt với thân phận bên lề (underground). Cả nhạc tục của Phạm Duy đến nay cũng thế. Bởi lẽ, người Việt cao quý thì không thể lồn – cặc, đụ – đéo một cách công khai được. Muốn làm cái chuyện mà ai cũng muốn kia, xin hãy tắt đèn, kéo rèm và… rên.
Dân Việt bản chất rất tục, ngồi vỉa hè có thể chửi thề thoải mái. Dân ca, tục ngữ có nhiều câu tục như con cá nục. Như dân quê tui có một câu triết lý rất chi là triết lý: “Đàn ông khoái nác chè đặc. Đàn bà khoái cặc thiệt to”. Đàn ông quê tui rất khoái nước chè đậm đặc. Hồi xưa nhớ truyện trạng Vĩnh Hoàng, có ông bốc phét là khoan giếng mà xuyên thấu trái đất, sang bên kia trồi lên gặp anh bạn hiền Cuba. Anh Cuba nghe nói dân Vĩnh Hoàng thì hâm mộ, tặng cho “một ly nác chè đựng đụa” (tức là ly nước chè đặc đến mức bỏ chiếc đũa vào thì chiếc đũa dựng đứng lên). Đó là cái khoái rất đặc trưng của đàn ông quê tui đã được thi vị hóa thành ca dao tục ngữ. Còn cái khoái ở vế thứ hai của chị em phụ nữ thì có giá trị phổ quát, chứ không phải là đặc sản quê tui.
Nhưng cũng như nỗ lực của mấy người trên kia, ca dao tục ngữ mà tục tĩu một chút, nói đúng bản chất vấn đề một chút thì vẫn mãi mãi chịu số phận bên lề. Nói như Bọ Lập thì là “xưa nay đều thế cả”.
(Chưa hết…)
» Bao cao su: Để hít vào mũi hay thay đổi thế giới
Sai rồi ông ơi bây giờ có cửa hàng bán bao cao su đầy đường kìa đâu có ghi trại là cửa hàng bán áo mưa “Ok” đâu (cái này do tôi dùng bao cao su nhiều nên rõ), và lại khi mua cũng bình thường thôi có ai thấy gì đâu, bản thân tôi thích sex cũng lập hẳn blog sex đi tôi đâu có dấu diếm sự thích thu sex đâu.Ông cứ vào google gõ amateurvietnam là ra tôi.Còn con cặc hay cái lồn thì tôi và bạn bè cũng vẫn nói bình thường
Ông này đúng là cổ hủ mà bầy đặt viết lách