Tôi đến thăm hắn nhân ngày xuân
Không bánh, không hoa, thiếu rượu mừng.
Thiếu cả câu chào vui đón khách
Cầm bằng như đã chẳng biết xuân…!!
Hắn bảo: “chúc nhau chẳng ích gì !”
Vui mừng cũng thế, để làm chi ?
Đã phận bèo mây rồi tan hợp,
Một thoáng hồng trần được mấy khi.
Danh vọng làm mồi bã lợi danh,
Được mất, buồn vui mãi tranh giành.
Hạnh phúc đổi mua bằng nước mắt
Đâu gì đáng được… để đua tranh
Tiền bạc làm mờ mịt nghĩa nhân,
Thương người ?hay thật chính thương thân.
Bố đức thi ân ngầm ngã giá…
Phước báo bao nhiêu…mới lãi phần ?!
Lòng dạ con người sâu thẳm thay !
Túi tham không đáy muốn cho đầy
Với mâm hoa quả vài hương nén
Đòi Thánh, Thần ban đủ phước may
Đâu chỉ mong gì mỗi mùa xuân,
Bốn mùa chẳng thể đã chuyển luân…
Hết hạ sang thu rồi đông tới,
Tham luyến làm sao có chặng dừng.
Tôi lặng người theo tiếng thở than
Muốn chúc lời xuân bỗng ngở ngàng
Thôi ! để xuân nầy trôi lặng lẽ…
Như những xuân nào…đã vội sang.
Tác giả Thương Quá Việt Nam gửi VangAnh
» Đạo Phật có giết chết ước mơ, hoài bão?